CỰU GS TRƯƠNG VĂN MINH

      Tôi tới xứ sở xa lạ nầy gần 6 năm. Đă quá trễ, nên để "sống qua ngày" mà vẫn giữ được ḷng tự trọng và cũng để không làm phiền những người thân thuộc, tôi đă cắm cúi đi làm. V́ vậy, tôi đă rất ít đi đâu xa, trừ lần vừa rồi vội vàng qua Nam Cali chịu tang ông thân của nhà tôi đột ngột qua đời... Thế rồi... do một sự dong ruỗi nào đó, một vài học tṛ cũ của tôi ở Canada, ở Maryland và ở San Jose đă biết được địa chỉ e-mail của tôi; nên sau đó một em ở San Jose đă gởi e-tickets mời vợ chồng tôi tới San Jose dự buổi họp mặt Tân Niên Gia Long Bắc Cali 2003.

      Rời phi trường George Bush ở Houston khi trời vừa tối.  Phi cơ đáp xuống San Jose lúc gần nửa đêm trong tiết trời lành lạnh của miền Bắc California. Đang bỡ ngỡ giữa một sân bay xa lạ th́ ba học tṛ cũ cùng với chồng, và một học tṛ cũ cũng vừa đến từ Minnesota đă có mặt để đón chúng tôi... Thật khó diễn tả hết cảm xúc lúc đó v́ đây là lần gặp lại giữa thầy tṛ sau hơn 30 năm "vật đổi sao dời." Các em nhận ra tôi đă là tốt lắm rồi v́ thời gian luôn nghiêm khắc và hững hờ với mọi người.

      Cả gia đ́nh các em đă dành hết th́ giờ cho chúng tôi; đă đón tiếp chúng tôi rất tận t́nh, lo lắng từng bữa ăn, từng giờ giấc trong suốt 3 ngày ngắn ngủi lưu lại San Jose; đă nhường mọi tiện nghi tốt nhứt cho chúng tôi... Nếp sống ở đây không giống ở quê nhà.  Bởi v́ là xứ văn minh vật chất nên t́nh cảm giữa con người cũng như mối quan hệ thầy tṛ chỉ là thứ yếu.  Vậy mà các học tṛ cũ của tôi, mặc dầu ở đây đă lâu năm, vẫn c̣n nhớ và trọng thầy xưa! Nét đẹp của đạo đức Á đông, của tinh thần "tôn sư trọng đạo" vẫn chưa bị phai mờ. Một thoáng vui đă đến với tôi trong bối cảnh sống đầy dẫy lo âu, dễ dàng bị stress và rất khó t́m được nụ cười nầy.

      Và rồi các em nhắc lại biết bao chuyện của những ngày xa xưa... Có nhiều chuyện bây giờ tôi mới được nghe kể lại.  Tôi đă trải qua từ bất ngờ nầy tới ngạc nhiên khác.  Chuyện kể lại về những ngày trước cũng lư thú lắm!  Không biết lúc nghe kể tôi có đỏ mặt hay không v́ tôi đâu có thể nào nh́n thấy được mặt của chính ḿnh! Quá khứ lờ mờ... được các em tô rơ nét. Có dịp ngoái nh́n lại, thấy cũng hay hay...

      … Tôi lần lần nhớ lại thời gian dạy học tại trường nữ trung học Gia Long trong suốt các thập niên 60, 70 và một phần 80 (NTMK). Đây là ngôi trường duy nhứt trong cuộc đời "godautre" của tôi.

      Tôi vẫn c̣n nhớ khi vừa tốt nghiệp Sư Phạm tôi chập chững bước chân vào ngôi trường nầy. Ngày đầu tiên tới tŕnh sự vụ lịnh bổ nhiệm từ Bộ Giáo Dục tôi rất ngỡ ngàng, cảm thấy cô đơn... và gần như bị lạc... v́ nh́n quanh quất chỉ thấy có một ḿnh ḿnh... Khi đó bà Huỳnh Hữu Hội tiếp tôi tại Pḥng Hiệu Trưởng.  Mặc dầu biết tôi độc thân và c̣n quá trẻ, bà đă không ngần ngại tín cẩn nhận tôi làm Giáo Sư …

      Các em đưa tôi đi vào downtown của San Jose chỉ cho tôi trường Đại Học, nơi đào tạo biết bao nhiêu chuyên viên. Và khi hoàng hôn buông phủ chúng tôi đi ṿng quanh "Thung Lũng Điện Tử" (Silicon Valley) đang có vẻ nhún nhường nằm im.

      Trở lại căn nhà trên đồi đứng nh́n thành phố về đêm sáng rực ánh đèn điện đủ màu.  Phóng tầm mắt nh́n ra xa... ở tận nơi kia là San Francisco lấp lánh.  Thành phố về đêm tuyệt đẹp...

      Trọn ngày thứ bảy, các em chở chúng tôi đi chơi thành phố San Francisco, vào thăm City Hall, đi bộ trên cầu treo Golden Gate, dạo phố Chinatown, qua khu bến tàu cùng địa danh Pier 39, ghé lại Treasure Island vào lúc mặt trời sắp lặn để đứng nh́n thành phố ḿnh vừa đi qua.

      Bất giác tôi nhận ra là bây giờ chính học tṛ xưa đưa người thầy cũ đi... du khảo, khi mà mấy mươi năm về trước tôi đă tổ chức biết bao nhiêu chuyến du khảo cho học sinh: nào là thăm nhà máy giấy Biên Ḥa, hăng làm bia BGI, công ty sữa Vinamilk... nào là viếng các địa danh như G̣ Công, Mỹ Tho... với các di tích lịch sử và cảnh trí thiên nhiên, rồi B́nh Dương với cây ăn trái và xưởng Sơn Mài, rồi Phú Quốc & Hà Tiên bằng tàu HQ 800 mượn của Hải Quân trong suốt cả tuần lênh đênh trên vùng Nam Hải, ghé các ḥn ở ngoài khơi Vịnh Thái Lan, đổ bộ An Thới... sau đó từ ngoài khơi tiến về Hà Tiên thơ mộng, viếng Thạch Động cao sừng sững với ước mong t́m lại dấu vết của Thạch Sanh... Nhớ những cảm giác đất liền nghiêng ngửa theo nhịp chao của con tàu... Nhớ ngày Tết Đoan Ngọ, chiếc LCVP chở thực phẩm từ Phú Quốc ra khơi.  Các em đă vui đùa reo ḥ khi vượt sóng lúc đầu, và rồi im thin thít khiếp đảm... khi ngọn sóng từ từ cao... và rồi cao ngất trên đầu. HQ 800 phải chuyển ḿnh quay ngang để dùng tấm thân to lớn cản bớt cơn gió đang giận dữ.  Từ LCVP tôi nh́n thấy biết bao nhiêu phao cấp cứu chực chờ bắn xuống cho từng người để đề pḥng khi LCVP lật úp. Rồi khó khăn lắm LCVP mới được móc vào và kéo lên. Cả đoàn vui mừng thở phào trước sự ứng phó tài t́nh của thủy thủ đoàn. Một phen kinh hoàng khó quên! Sau nầy coi lại cuộn phim do phóng viên Đài Truyền H́nh tháp tùng đoàn du khảo quay làm phóng sự, tôi mới thấy rơ lúc đó LCVP chỉ c̣n như chiếc lá giữa cơn ba đào...

      Rồi nhớ tới giảng đường gần hồ bơi luôn tràn ngập học tṛ trong những buổi diễn thuyết. Nhớ những lúc hăng say đem Toán Học mới mở đường suy nghĩ cho học tṛ, ước mơ các em sẽ không bở ngỡ khi va chạm với những thực tế đổi mới sau nầy. Và bây giờ nói chuyện với các em tôi mới biết là các em đă thật sự không chút ngỡ ngàng khi phải đối đầu với Toán mới ở đây, với những lư thuyết về kỹ thuật số, về máy computer... Và c̣n nhiều nhiều nữa mà người có thể bổ xung là ông Nguyễn Ngọc Diêm lúc đó luôn sát cánh hỗ trợ tôi, hôm nay tiếc thay tôi không gặp lại trong lần tới San Jose nầy.

      Những khúc phim, không theo một thứ tự thời gian nào cả, trong cuộc sống dạy học và hoạt động cho trường cứ từ từ hiện ra... khi mờ khi tỏ, nhiều quá không kể hết được, nhứt là trong năm tôi được cử làm Trưởng Ban Học Tập của hiệu đoàn.

      Thế rồi... sau biết bao biến động của thời cuộc, cũng từ ngôi trường nầy, tôi bước ra... từ giă "những ngày đứng trên bục giảng" và ngày nay có mặt ở đây sống với một việc làm hoàn toàn khác lạ, không liên quan ǵ tới toán học hay điện tử cả! Một thoáng liên tưởng về một thời đă qua... dễ ǵ t́m lại! Đúng là ống chỉ thời gian của câu chuyện cổ tích ngày xưa không quấn lại được khi đă tháo ra rồi...

      Hôm nay tới San Jose tôi nh́n thấy các học tṛ xưa nay đă thành danh, đă lớn lên rất nhiều trong suy nghĩ, đă phản ứng mau lẹ khi tiếp xúc với những tư tưởng mới về khoa học, kỹ thuật lẫn nhân sinh và vẫn giữ được nền nếp đạo đức Á Đông ngày nào.

      Cũng có đôi lúc, tôi nhớ toán học... nhớ điện tử quá và bất chợt có ư định trở lại Đại Học để đi tiếp con đường mà ḿnh đă chọn và ưa thích từ thuở thiếu thời... Nhưng "lực bất ṭng tâm", tôi cảm thấy hơi đuối sức trước một môi trường xa lạ, quá mới mẻ đối với "tôi bây giờ" về nhiều mặt. Tôi không c̣n đủ "bộ nhớ" để chứa thêm quá nhiều data của ngày hôm nay, trong lúc không thể xóa những data đă có sẵn của những ngày xưa cũ.

      Trong suy tưởng tôi nh́n thấy rất rơ một h́nh ảnh tuyệt đẹp trên ḍng đời, h́nh ảnh mà ngày xưa tôi thường mớm ư và luôn khích lệ các học tṛ của tôi: "phải ráng tiến lên, ráng qua mặt tôi..." Giờ tôi mừng rỡ chứng kiến sự vượt lên của thế hệ sau tôi... và cũng ước mơ những thế hệ sau lại tiếp nối và vượt lên... trong lúc vẫn giữ được bản sắc tốt đẹp của dân tộc.

      Ư nghĩ về một sự thăng tiến, về niềm kiêu hănh của ṇi giống Việt Nam ở phương trời xa lạ nầy ch́m đắm trong tôi và... đă đưa tôi rời thành phố San Jose trở lại Houston tiếp tục làm việc để sống c̣n ở miền đất mới nầy...