Thôi Thưa thầy
con đi
Năm cuối cùng
đă hết
Chưa qua một
mùa thi
Đă nghe đầy
thương tiếc
Nh́n xuân về
lộc biếc
Chim én lượn
thầm th́
Những nỗi buồn
thế hệ
Đưa tiễn những
người đi
Vở chưa phai
mực thầy
Những lời phê
nho nhỏ
Sáng lên màu
tươi đỏ
Thâm trầm những
tin yêu
Như màu xanh
biển chiều
Của những
ḍng nước lặng
Thầy bảo đời
rất đẹp
Nhưng cũng lắm
gian nan
Bao ô đời
c̣n khép
Chưa mở rộng
thênh thang
Như những
ô tập vở
Cần những
kẻ khai hoang
Áo cơm là
hơi thở
Mơ mộng là
son vàng
Con lúc nào
cũng nhớ
Con lúc nào
cũng biết
Áo trắng
có thể nhoà
Những bụi đường
cơ khổ
Mai con đi,
Thầy ở
Những lớp học
lại đầy
Có những
cánh chim bay
Và những
chồi non chớm
|
Con là người
chưa lớn
Con muốn ở
lại trường
Như ở lại
quê hương
Đầy hoa thơm
trái ngọt
Có con chim
nào hót
Ngoài cửa sổ
chiều nay
Hỏi rằng chim
có hay
Phấn buồn trên
bảng trống
Ta sắp vào
cuộc sống
Chào bảy năm
mây trôi
Không một ngày
biển động
Mai giữa trời
cao rộng
Phải t́m thấy
b́nh minh
Phải lo cuộc
mưu sinh
Không c̣n thầy
vẽ lối
Nay đă là
xuân cuối
Thôi thưa thầy
con đi
Vũ Thị Gio
Linh - Xuân Gia Long 1973
|