|
CẢM
NGHĨ VỀ ĐẶC SAN GL BẮC CALI 2003
MÙA
THU VÀ KỶ NIỆM
Mới hôm qua thôi,
Anh Phương email cho tôi lo lắng hỏi: “Gần 2 tháng rồi, chị đă
nhận được Đặc San chưa? Em sợ đă bị thất lạc”. Khi tôi trả lời
rằng chưa, và trấn an Anh Phương rằng đường thủy có khi mất 6
tháng, đừng vội lo, th́ người em tốt bụng này đă sốt sắng hứa:
“Em sẽ gửi 2 cuốn bằng đường hàng không đến chị trước”.
Chiều nay đi dạy
về , thấy một kiện hàng nằm trước cửa, đề nơi gửi là GL Bắc Cali,
tôi reo lên mừng rỡ. Ôi “kho tàng tinh thần” vô giá mà các bạn
GL từ bên kia địa cầu ân cần gói ghém gửi gấm cho tôi đă vượt
đại dương đến đây, an toàn. Cảm động và biết ơn các bạn vô cùng.
Ngay từ những tiếp
xúc đầu tiên bằng điện thư, tôi đă nhận ra ngay cách làm việc
chu đáo, thông minh và hữu hiệu của Ban Báo Chí ĐS GL B Cali
2003. Trong tâm tôi, không chỉ là linh tính, mà là niềm tin rằng
ĐS sẽ là một tác phẩm hoàn hảo về cả nội dung lẫn h́nh thức. Tôi
đă nao nức mong đợi giây phút được cầm trên tay công tŕnh này
biết bao!Và bây giờ, tờ ĐS đang ở trước mắt tôi đây, đẹp hơn cả
sự mong đợi của tôi nữa! Tôi vội vàng mở computer, lên lưới, báo
ngay tin vui cho Anh Phương, hy vọng c̣n kịp ngăn Anh Phương
đừng gửi thêm 2 cuốn qua đường hàng không cho tôi nữa kẻo tốn
tiền quỹ.
Hoàng Uyên, con
gái tôi, khi thấy tên của cháu được ghi rơ ràng trên label Cảm
Ơn có huy hiệu GL xinh xắn, đă nhoẻn nụ cười sung sướng. Bao năm
nay cháu đă cùng tôi dùng tiếng Việt viết truyện ngắn, làm thơ ,
gửi đến các đặc san, nguyệt san, tuần báo xa gần, với ư nguyện
góp tay với cộng đồng trong nỗ lực duy tŕ văn hóa Việt tại hải
ngọai. Cháu sinh ra tại Úc, nên việc làm này của cháu đ̣i hỏi
nhiều cố gắng và quyết tâm. Thỉnh thoảng, sau mỗi lần cháu hoặc
tôi nhận được giải thưởng cao quư nào đó từ chính tay các vị
Thị Trưởng hay Bộ Trưởng Úc đích thân trao tặng trong một buổi
lễ trang trọng, cháu vẫn thắc mắc hỏi tôi: “Lạ ghê, mẹ với con
đóng góp cho cộng đồng Việt cơ mà, sao người Úc lại cảm ơn và
khen thưởng, mẹ nhỉ ?” Đôi khi cháu tỏ ra chán nản trước sự vô
tâm hoặc bất nhă của chính những đối tượng nhận được sự đóng góp
của cháu, tôi phải an ủi cháu: “Con đường ḿnh đă tin là đúng
th́ ḿnh cứ đi tiếp, con ạ. Đừng để các tác động bên ngoài ảnh
hưởng đến bước chân ḿnh.” Thế nhưng, trong trường hợp này, cung
cách Anh Phương và BBT đối xử với những người góp bài vào ĐS đă
là một tác động rất quư báu, khiến bước chân của mẹ con tôi rộn
ràng hăng hái hẳn lên...
--------&--------
Tôi đă thức suốt
đêm để đọc từ trang đầu đến trang cuối cuốn đặc san.
Thoạt tiên, tôi
lật đến phần h́nh ảnh sinh hoạt , cố t́m những khuôn mặt, dáng
dấp thân quen. Không nhận ra ai, song ít nhất cũng “gặp” được
Anh Phương và BBT qua h́nh.
Rồi tôi háo hức
đọc 2 bài viết của cô Đàm Thị Phú. Bài Thu Gợi Cảm khiến tôi bồi
hồi nhớ lại lần dừng chân ở biên giới Canada – Mỹ, ngẩn ngơ
trước bức tranh Thu tuyệt tác của thiên nhiên. Bài thơ Nỗi Nhớ
của tôi, mà nhạc sỹ Hoàng Song Nhy phổ nhạc trong CD Chiếc Lá
Mong Manh, đă được cảm tác chính trong dịp ấy. Bài Niềm Vui Nơi
Xứ Lạ cho tôi niềm vui khám phá rằng công việc của tôi bên đây
cũng tương tự công việc của Cô bên ấy: phụ trách chương tŕnh
Song Ngữ, giúp trẻ Việt mau chóng ḥa nhập vào chương tŕnh
chính mạch. Kinh nghiệm dạy học 10 năm ở Việt Nam và 23 năm ở Úc
có lẽ cũng đủ cho phép tôi đồng ư với nhận xét của cô: “Học sinh
Việt nam tại hải ngoại vẫn giữ nguyên sự kính nể và ḷng thương
mến thày cô như ở nước nhà”.
Ngay trong đoạn
đầu của bài “Một Thoáng Hương Xưa” , tác giả Bùi văn Liêm nhắc
đến Chicago với vô vàn tŕu mến xen xúc động. Tôi chưa bao giờ
đặt chân đến Chicago, nhưng cái tên ấy luôn khơi dậy trong tôi
bao nỗi niềm... Cô Phùng Ngọc Cam dạy tôi Anh văn ngày xưa ở GL
thường ưu ái nhắc đến thành phố này. Tôi mê những câu chuyện cô
kể, ái mộ con người tài hoa linh hoạt của cô, thán phục phương
pháp dạy của cô đến nỗi quyết định ghi danh học Cử Nhân Anh Văn,
dù sinh ngữ chính của ḿnh là Pháp văn. Tôi chưa có dịp liên
lạc lại với Cô, để bày tỏ ḷng biết ơn và kính mến cô bấy nay,
th́ đă xót xa biết tin Cô không c̣n nữa!
Tôi rất tâm đắc
với câu thày Trương văn Minh viết trong bài “Tới San Jose” : Quá
khứ lờ mờ... được các em tô rơ nét. Có dịp ngoái nh́n lại, thấy
cũng hay hay...”
Bài viết về tâm lư
phái nam của Phương Thúy – người bạn thơ văn trong Gia Đ́nh Búp
Bê ngày xưa – khiến tôi bồi hồi nhớ lại những lời khuyên dạy
thật dịu dàng, ngọt ngào của cô Liễu (phu nhân thày Nguyễn Duy
Cần) trong những giờ Dưỡng Nhi Gia Chánh. Cô đă rút ruột tằm, hé
lộ những bí quyết giữ ǵn hạnh phúc gia đ́nh của chính cô cho
đàn con học hỏi. Bấy lâu nay tôi vẫn nhớ đinh ninh từng lời dạy
dỗ rất thực tế đó, áp dụng vào đời sống hàng ngày, và gặt hái
những kết quả thật khả quan. Tôi rất mừng thấy Phương Thúy đang
tiếp nối công tŕnh của Cô, trên một địa bàn bao la phức tạp hơn...
Cứ thế, tôi tiếp
tục đắm hồn vào những áng văn thơ tuyệt đẹp, những truyện ngắn
với t́nh tiết éo le hấp dẫn, những hồi kư duyên dáng dí dỏm mà
không kém phần cảm động, những tâm t́nh chân thiết khiến mắt tôi
nḥa lệ, ... Trong khi nhiều tờ đặc san khác c̣n dẫy đầy lỗi
chính tảvà cú pháp, th́ tập đặc san trên tay tôi chọn lọc được
toàn những cây bút vững vàng, những bài vở thật là“có lư” !
Tôi biết ḿnh đă
học hỏi được bao điều hay từ tiến tŕnh thực hiện đến h́nh thức
và nội dung Đặc San GL BẮC CALI 2003 MÙA THU VÀ KỶ NIỆM này.
Niềm hân hoan và tri ân đang chan ḥa trong tôi, thúc đẩy tôi
thức trọn một đêm nữa, hí hoáy ghi lại những cảm nghĩ chân thật,
gửi đến BBT. Xin các bạn đón nhận nó như một vinh danh, một món
quà tinh thần vô giá mà các bạn hoàn toàn xứng đáng được lănh
nhận từ độc giả của ḿnh.
HOÀNG THỊNH
|